Hành Trình Sử ViệtHỌC SỬ QUA TRÒ CHƠI
📚 Mục lục 🎮 Học bài này
1800 – 1801 · Võ Tánh vs Tây Sơn

Võ Tánh thủ thành Quy Nhơn

Tử thủ thành Bình Định hơn một năm trời, Võ Tánh lấy thân mình cầm chân đại quân Tây Sơn, rồi tự thiêu tuẫn tiết để cứu quân sĩ và mở đường cho Nguyễn Ánh đoạt Phú Xuân.

📖 15 phút đọc🏷️ Các Trận Đánh🕰️ 1800 – 1801 · Võ Tánh vs Tây Sơn

Sau khi vua Quang Trung đột ngột băng hà năm 1792, nhà Tây Sơn suy yếu dần vì vua nối ngôi còn nhỏ, triều đình lục đục. Trong khi đó, ở phương Nam, chúa Nguyễn Ánh từ Gia Định ngày một lớn mạnh, liên tiếp đem quân ra đánh, quyết giành lại cơ nghiệp.

Năm 1799, quân Nguyễn chiếm được thành Quy Nhơn — tòa thành trọng yếu vốn là kinh đô cũ của Tây Sơn. Nguyễn Ánh đổi tên thành Bình Định, giao cho Hậu quân Võ Tánh và Lễ bộ Ngô Tùng Châu trấn giữ. Ngay sau đó, hai danh tướng bậc nhất của Tây Sơn là Trần Quang Diệu và Võ Văn Dũng đem đại quân thủy bộ vào vây hãm để giành lại.

Bài học này sẽ kể về cuộc tử thủ kéo dài hơn một năm trong vòng vây, về quyết định táo bạo của Nguyễn Ánh khi bỏ thành để đánh ra Phú Xuân, và đặc biệt về tấm gương trung nghĩa của Võ Tánh — người chọn cái chết để cứu mạng quân sĩ — cùng cách hành xử khoan dung của vị tướng đối phương Trần Quang Diệu.

📜 Bối cảnh: Tây Sơn suy yếu, Nguyễn Ánh đoạt thành Quy Nhơn

Năm 1792, vua Quang Trung — Nguyễn Huệ — đột ngột qua đời khi sự nghiệp còn dang dở. Người nối ngôi là Nguyễn Quang Toản (niên hiệu Cảnh Thịnh) tuổi còn nhỏ, quyền thần lấn át, nội bộ Tây Sơn nghi kỵ và thanh trừng lẫn nhau khiến triều đình ngày một rệu rã.

Nhân thời cơ ấy, chúa Nguyễn Ánh ở Gia Định ra sức xây dựng lực lượng, được nhiều người tài phò tá, hằng năm thuận theo gió mùa đem thủy quân ra đánh Tây Sơn rồi lại lui về — lối đánh mà người đương thời gọi là 'giặc mùa'.

Thành Quy Nhơn (đất Bình Định) là nơi phát tích và là tòa thành trọng yếu của nhà Tây Sơn — chính là thành Hoàng Đế, kinh đô cũ của Trung ương Hoàng đế Nguyễn Nhạc. Năm 1799, quân Nguyễn vây và chiếm được tòa thành này.

Chiếm xong, Nguyễn Ánh đổi tên thành Bình Định, rồi giao cho hai bề tôi tin cẩn là Hậu quân Võ Tánh và Lễ bộ Ngô Tùng Châu ở lại trấn thủ, còn mình rút đại quân về Gia Định. Giữ được Bình Định nghĩa là cắm một mũi dao ngay giữa sườn của Tây Sơn.

🏯 Trần Quang Diệu, Võ Văn Dũng vây hãm thành Bình Định

Mất tòa thành gốc, vua Tây Sơn lập tức sai hai danh tướng vào loại giỏi nhất triều là Thái phó Trần Quang Diệu cầm bộ binh và Đại tư đồ Võ Văn Dũng cầm thủy binh, đem đại quân quyết lấy lại Bình Định.

Đầu năm 1800, hai cánh quân Tây Sơn áp sát. Trần Quang Diệu cho đắp một dải lũy dài, vây kín bốn mặt thành, còn Võ Văn Dũng đem chiến thuyền phong tỏa cửa biển Thị Nại — yết hầu đường biển ra vào Quy Nhơn — nhằm cắt đứt mọi nguồn tiếp tế.

Bị vây chặt cả thủy lẫn bộ, lại không có viện binh, lương thực trong thành cứ vơi dần theo từng tháng. Thế nhưng Võ Tánh và Ngô Tùng Châu vẫn bình tĩnh tổ chức phòng thủ, động viên quân dân kiên trì cố thủ, không để vòng vây làm nao núng ý chí.

Võ Tánh hiểu rõ giá trị của tòa thành mình đang giữ: hễ Bình Định chưa mất thì hai danh tướng Trần Quang Diệu, Võ Văn Dũng cùng đạo quân tinh nhuệ nhất của Tây Sơn còn bị giam chân ở đây, không thể rảnh tay đối phó với chúa Nguyễn ở những mặt trận khác.

🌊 Đại thắng Thị Nại nhưng không phá được vây

Đầu năm 1801, Nguyễn Ánh đích thân đem đại đội thủy quân ra ứng cứu Bình Định. Tại đầm Thị Nại, nơi hạm đội khổng lồ của Võ Văn Dũng đang neo đậu, quân Nguyễn dùng hỏa công đánh một trận thủy chiến dữ dội.

Trận Thị Nại được xem là một trong những trận thủy chiến lớn nhất thời bấy giờ; phần lớn chiến thuyền của Tây Sơn bị thiêu cháy, tổn thất rất nặng. Sử nhà Nguyễn về sau ca ngợi đây là 'đệ nhất võ công' trong cuộc trung hưng của họ Nguyễn.

Tuy thắng lớn trên mặt nước, quân Nguyễn vẫn không sao phá nổi vòng vây trên bộ của Trần Quang Diệu để giải cứu cho thành. Vòng vây quanh Bình Định vẫn siết chặt, Võ Tánh và quân sĩ tiếp tục bị cô lập giữa muôn trùng quân địch.

Tình thế đặt Nguyễn Ánh trước một lựa chọn nghiệt ngã: tiếp tục dồn sức giải vây cho Bình Định, hay chấp nhận hy sinh tòa thành cùng những người trung thành để theo đuổi một mục tiêu lớn hơn.

⛵ Quyết định táo bạo: bỏ thành, đánh thẳng ra Phú Xuân

Nguyễn Ánh nhận ra một thời cơ hiếm có: bởi Trần Quang Diệu, Võ Văn Dũng cùng đại quân tinh nhuệ của Tây Sơn đều đang bị ghì chặt ở Quy Nhơn, nên kinh đô Phú Xuân (Huế) gần như bỏ ngỏ, lực lượng phòng thủ mỏng yếu.

Ông quyết định một nước cờ táo bạo: tạm gác việc giải vây Bình Định, đem đại quân vượt biển tiến thẳng ra đánh Phú Xuân — đánh vào tim của nhà Tây Sơn thay vì sa lầy ở vòng vây Quy Nhơn.

Giữa năm 1801, quân Nguyễn đổ bộ và đánh chiếm Phú Xuân. Vua Tây Sơn Cảnh Thịnh không chống đỡ nổi, phải bỏ kinh đô chạy ra Bắc. Cơ đồ Tây Sơn từ đây lung lay tận gốc.

Như vậy, chính sự cố thủ bền bỉ của Võ Tánh ở Bình Định đã 'khóa' đại quân Tây Sơn lại một chỗ, tạo ra khoảng trống để Nguyễn Ánh đoạt được kinh đô — một bước ngoặt có ý nghĩa quyết định đối với cục diện chiến tranh.

🕯️ Võ Tánh tự thiêu, Ngô Tùng Châu tuẫn tiết

Trong khi Nguyễn Ánh thắng lớn ở ngoài, thì bên trong thành Bình Định, sau hơn một năm bị vây, lương thực đã cạn sạch. Quân sĩ phải giết cả voi, ngựa để cầm hơi; cảnh đói khát bao trùm. Võ Tánh biết thành không thể giữ thêm và viện binh sẽ không tới.

Không muốn binh sĩ phải chết oan uổng vì mình, Võ Tánh viết một bức thư gửi cho chủ tướng đối phương là Trần Quang Diệu. Đại ý ông nói: phận làm chủ tướng, thành mất thì ông xin chết theo thành; còn tướng sĩ trong thành là người vô tội, xin Trần Quang Diệu rộng lòng tha cho họ.

Người bạn đồng sự của ông là Ngô Tùng Châu cũng giữ trọn khí tiết: ông uống thuốc độc tuẫn tiết, không chịu rơi vào tay địch. Còn Võ Tánh thì sai chất rơm củi và thuốc súng dưới lầu Bát Giác trong thành, rồi ung dung châm lửa tự thiêu, lấy cái chết đáp đền non sông và lời thề giữ thành.

Cái chết của hai ông không phải là sự đầu hàng, mà là một sự lựa chọn của lòng trung và trách nhiệm: chết để giữ tròn khí tiết, và chết để đánh đổi lấy mạng sống cho hàng nghìn quân sĩ dưới quyền.

🤝 Tấm lòng khoan dung của Trần Quang Diệu

Khi đại quân Tây Sơn tiến vào tòa thành vừa hạ, Trần Quang Diệu chứng kiến cảnh Võ Tánh và Ngô Tùng Châu đã tuẫn tiết. Là một bậc tướng trọng nghĩa, ông không khỏi cảm phục trước khí tiết của những người ở phía đối địch.

Trần Quang Diệu cho thu nhặt thi hài, tổ chức hậu táng Võ Tánh và Ngô Tùng Châu một cách trọng thể, đúng với đạo lý dành cho bậc trung thần. Đây là một nét đẹp hiếm có giữa thời chiến chinh khốc liệt.

Đặc biệt, ông giữ đúng điều Võ Tánh thỉnh cầu trong thư: không hề sát hại đám hàng binh trong thành, mà tha cho tất cả. Hành động ấy khiến hậu thế kính trọng cả người tử thủ lẫn người chiến thắng.

Câu chuyện vì thế thường được nhắc đến như một bài học kép: về lòng trung nghĩa và đức hy sinh của Võ Tánh, Ngô Tùng Châu, và về tấm lòng độ lượng, biết trọng người trung của Trần Quang Diệu — những giá trị vượt lên trên thắng bại nhất thời.

🏆 Ý nghĩa: tòa thành đổi lấy giang sơn

Xét về binh lực, Bình Định cuối cùng vẫn rơi vào tay Tây Sơn. Nhưng xét về chiến lược, cuộc tử thủ hơn một năm của Võ Tánh đã giam chân đại quân và hai danh tướng giỏi nhất của Tây Sơn, mở đường cho Nguyễn Ánh đánh chiếm Phú Xuân — một sự đổi chác mà phần lợi lớn nghiêng hẳn về phía chúa Nguyễn.

Mất kinh đô, lại mất thế chủ động, nhà Tây Sơn suy sụp nhanh chóng. Đến năm 1802, Nguyễn Ánh đánh bại hoàn toàn Tây Sơn, lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu Gia Long, lập ra nhà Nguyễn và thống nhất đất nước từ Bắc chí Nam.

Võ Tánh được người đời tôn là một trong 'Gia Định tam hùng' — ba người anh hùng đất Gia Định buổi đầu phò chúa Nguyễn. Sau khi lên ngôi, vua Gia Long đã truy phong và cho lập đền thờ để tưởng nhớ công lao cùng khí tiết của ông.

Ngày nay, trong khu di tích thành Hoàng Đế ở thị xã An Nhơn (Bình Định) vẫn còn lăng Võ Tánh, lăng Ngô Tùng Châu và lầu Bát Giác — nơi gắn với câu chuyện tuẫn tiết bi tráng, nhắc nhở các thế hệ về chữ 'trung' và đức hy sinh vì nghĩa lớn.

🗓️ Dòng thời gian

  • 1792Vua Quang Trung mất; nhà Tây Sơn suy yếu vì vua nối ngôi còn nhỏ và nội bộ lục đục.
  • 1799Quân Nguyễn chiếm thành Quy Nhơn, đổi tên thành Bình Định, giao Võ Tánh và Ngô Tùng Châu trấn giữ.
  • Đầu 1800Trần Quang Diệu (bộ binh) và Võ Văn Dũng (thủy binh) đem đại quân vây hãm thành, phong tỏa cửa Thị Nại.
  • 1800 – 1801Thành bị vây hơn một năm; lương cạn, quân sĩ giết voi ngựa cầm hơi nhưng vẫn tử thủ.
  • Đầu 1801Nguyễn Ánh đại thắng thủy quân Tây Sơn trong trận Thị Nại, song không phá được vòng vây trên bộ.
  • Giữa 1801Nguyễn Ánh bỏ việc giải vây, vượt biển đánh chiếm Phú Xuân; vua Cảnh Thịnh bỏ kinh đô chạy ra Bắc.
  • 1801Thành Bình Định không thể giữ: Ngô Tùng Châu uống thuốc độc, Võ Tánh tự thiêu trên lầu Bát Giác sau khi xin tha quân sĩ.
  • 1802Nguyễn Ánh đánh bại hẳn Tây Sơn, lên ngôi Gia Long, lập nhà Nguyễn, thống nhất đất nước.

📜 Lời thư Võ Tánh gửi Trần Quang Diệu (đại ý)

(Bức thư gửi trước khi tuẫn tiết, thành Bình Định, năm 1801)
Phận sự ta là chủ tướng giữ thành,
Thành mất thì ta chết theo thành — đó là lẽ phải.
Còn tướng sĩ kia đều là người vô tội,
Xin tướng quân rộng lòng tha cho họ sống.
Đây là phần đại ý (diễn theo lời văn xuôi) của bức thư Võ Tánh gửi chủ tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu trước khi ông tự thiêu, theo các tài liệu lịch sử thuật lại — không phải nguyên văn chữ Hán. Tinh thần của bức thư là nhận hết trách nhiệm về mình và xin tha mạng cho binh sĩ; Trần Quang Diệu cảm phục đã làm đúng như vậy.

🎖️ Nhân vật tiêu biểu

  • Võ TánhHậu quân · Chủ tướng giữ thành Bình ĐịnhMột trong 'Gia Định tam hùng', phò mã chúa Nguyễn (lấy công chúa Ngọc Du). Ông tử thủ thành Bình Định hơn một năm trong vòng vây, cầm chân chủ lực Tây Sơn; khi thành không thể giữ, ông viết thư xin tha quân sĩ rồi tự thiêu tuẫn tiết trên lầu Bát Giác. Sau được vua Gia Long truy phong và lập đền thờ.
  • Ngô Tùng ChâuLễ bộ · Văn thần cùng giữ thànhVăn thần trí dũng, cùng Võ Tánh trấn giữ thành Bình Định. Khi thành nguy cấp, ông uống thuốc độc tuẫn tiết để giữ trọn khí tiết, không chịu rơi vào tay địch. Ông được thờ chung với Võ Tánh, người đời gọi là hai bậc 'Song trung'.
  • Nguyễn Ánh (Gia Long)Chúa Nguyễn · Tổng chỉ huyNgười giao Võ Tánh giữ thành Bình Định. Sau khi đại thắng thủy chiến Thị Nại, ông có nước cờ táo bạo: bỏ việc giải vây để đánh thẳng ra Phú Xuân, nhân lúc chủ lực Tây Sơn bị giam chân. Năm 1802, ông lên ngôi Gia Long, lập nhà Nguyễn, thống nhất đất nước.
  • Trần Quang DiệuThái phó · Chủ tướng vây thànhĐại tướng giỏi của Tây Sơn, chỉ huy bộ binh đắp lũy vây kín thành Bình Định. Khi hạ được thành và thấy Võ Tánh, Ngô Tùng Châu đã tuẫn tiết, ông cảm phục khí tiết, cho hậu táng hai người và giữ lời không sát hại hàng binh.
  • Võ Văn DũngĐại tư đồ · Chỉ huy thủy quânMột trong những trụ cột quân sự của Tây Sơn, chỉ huy thủy quân phong tỏa cửa biển Thị Nại, phối hợp cùng Trần Quang Diệu vây hãm thành. Hạm đội của ông chịu tổn thất nặng trong trận Thị Nại 1801.
  • Nguyễn Quang Toản (Cảnh Thịnh)Vua Tây SơnCon của vua Quang Trung, nối ngôi khi còn nhỏ. Dưới thời ông, triều Tây Sơn suy yếu vì quyền thần lấn át và nội bộ chia rẽ; kinh đô Phú Xuân bị bỏ ngỏ nên rơi vào tay Nguyễn Ánh giữa năm 1801.

📍 Địa danh & ngày nay

  • Thành Bình Định (thành Hoàng Đế): Nay thuộc xã Nhơn Hậu, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định. Vốn là kinh đô cũ của Trung ương Hoàng đế Nguyễn Nhạc; trong khu di tích còn lăng Võ Tánh, lăng Ngô Tùng Châu và lầu Bát Giác gắn với cuộc tuẫn tiết.
  • Đầm Thị Nại: Đầm nước mặn lớn ở thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Nơi diễn ra trận thủy chiến Thị Nại 1801, khi quân Nguyễn dùng hỏa công đại phá hạm đội Tây Sơn của Võ Văn Dũng.
  • Phú Xuân: Chính là cố đô Huế ngày nay. Kinh đô của nhà Tây Sơn, bị Nguyễn Ánh nhân thời cơ đánh chiếm giữa năm 1801, đẩy Tây Sơn vào thế suy sụp.
  • Quy Nhơn: Nay là thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Vùng đất diễn ra cuộc vây thành kéo dài hơn một năm giữa quân Nguyễn và quân Tây Sơn.

📚 Từ điển thuật ngữ

  • Tuẫn tiết: Tự kết liễu đời mình để giữ trọn khí tiết, lòng trung, không chịu khuất phục hay rơi vào tay đối phương — như Võ Tánh tự thiêu và Ngô Tùng Châu uống thuốc độc.
  • Thành Hoàng Đế: Tòa thành ở Bình Định, vốn là kinh đô của Trung ương Hoàng đế Nguyễn Nhạc nhà Tây Sơn; sau khi quân Nguyễn chiếm năm 1799 được đổi tên là thành Bình Định.
  • Cửa Thị Nại: Cửa biển và đầm nước lớn ở Quy Nhơn, là yết hầu đường biển ra vào thành; nơi Võ Văn Dũng phong tỏa và cũng là nơi diễn ra trận thủy chiến Thị Nại 1801.
  • Lầu Bát Giác: Tòa lầu tám cạnh trong thành Bình Định, nơi Võ Tánh chất rơm củi, thuốc súng rồi châm lửa tự thiêu; nay là một di tích trong khu thành Hoàng Đế.
  • Gia Định tam hùng: 'Ba người anh hùng đất Gia Định' buổi đầu phò chúa Nguyễn — thường kể gồm Võ Tánh, Đỗ Thành Nhơn và Châu Văn Tiếp.
  • Đệ nhất võ công: Cách sử nhà Nguyễn ca ngợi trận thủy chiến Thị Nại 1801 — chiến công lớn bậc nhất trong cuộc trung hưng của họ Nguyễn.

💡 Có thể bạn chưa biết

  • Thành Bình Định vốn là thành Hoàng Đế — kinh đô cũ của Trung ương Hoàng đế Nguyễn Nhạc nhà Tây Sơn; quân Nguyễn chiếm năm 1799 và đổi tên.
  • Cuộc vây thành kéo dài hơn một năm (1800–1801); trong thành lương thực cạn kiệt, quân sĩ phải giết cả voi, ngựa để ăn.
  • Đầu năm 1801, Nguyễn Ánh đại thắng thủy quân Tây Sơn của Võ Văn Dũng ở Thị Nại — trận này được sử nhà Nguyễn ca là 'đệ nhất võ công'.
  • Vì chủ lực Tây Sơn bị giam chân ở Quy Nhơn, Nguyễn Ánh nhân cơ hội vượt biển đánh chiếm kinh đô Phú Xuân giữa năm 1801.
  • Khi thành không thể giữ, Võ Tánh viết thư xin Trần Quang Diệu tha chết cho binh lính rồi tự thiêu trên lầu Bát Giác; Ngô Tùng Châu uống thuốc độc tuẫn tiết.
  • Trần Quang Diệu cảm phục khí tiết, cho hậu táng Võ Tánh và Ngô Tùng Châu, đúng lời hứa không sát hại hàng binh.
  • Võ Tánh được tôn là một trong 'Gia Định tam hùng'; sau khi lên ngôi, vua Gia Long truy phong và cho lập đền thờ.

⭐ Ghi nhớ nhanh

  • Chủ tướng giữ thành: Hậu quân Võ Tánh, cùng Lễ bộ Ngô Tùng Châu.
  • Tòa thành: thành Bình Định (vốn là thành Hoàng Đế của Tây Sơn) ở Quy Nhơn.
  • Quân vây thành: đại quân Tây Sơn do Trần Quang Diệu (bộ) và Võ Văn Dũng (thủy) chỉ huy.
  • Diễn biến then chốt: vây hơn một năm; Nguyễn Ánh thắng Thị Nại rồi bỏ thành đánh ra Phú Xuân.
  • Kết cục: Võ Tánh tự thiêu, Ngô Tùng Châu uống thuốc độc; Trần Quang Diệu hậu táng và tha hàng binh.
  • Ý nghĩa: cầm chân chủ lực Tây Sơn, mở đường cho Nguyễn Ánh đoạt Phú Xuân, dẫn tới thống nhất năm 1802.
  • Tưởng niệm: lăng Võ Tánh, lăng Ngô Tùng Châu và lầu Bát Giác trong di tích thành Hoàng Đế (An Nhơn, Bình Định).

❓ Hỏi & đáp mở rộng

  • Vì sao thành Quy Nhơn (Bình Định) lại quan trọng với cả hai bên?Đây vốn là thành Hoàng Đế — kinh đô cũ và là đất phát tích của nhà Tây Sơn, một tòa thành kiên cố trấn giữ vùng trọng yếu. Với Nguyễn Ánh, chiếm được Bình Định là cắm một mũi dao vào sườn Tây Sơn; với Tây Sơn, để mất tòa thành gốc là điều không thể chấp nhận, nên họ dồn hai danh tướng giỏi nhất vào quyết giành lại.
  • Quân Tây Sơn vây thành Bình Định như thế nào?Đầu năm 1800, Thái phó Trần Quang Diệu chỉ huy bộ binh đắp lũy dài vây kín bốn mặt thành, còn Đại tư đồ Võ Văn Dũng đem thủy quân phong tỏa cửa biển Thị Nại để cắt đứt tiếp tế. Bị vây cả thủy lẫn bộ và không có viện binh, lương thực trong thành cạn dần suốt hơn một năm trời.
  • Vì sao Nguyễn Ánh thắng Thị Nại mà vẫn bỏ thành Bình Định?Đầu năm 1801 Nguyễn Ánh đại phá thủy quân Tây Sơn ở đầm Thị Nại, nhưng không sao phá nổi vòng vây trên bộ của Trần Quang Diệu. Nhận ra chủ lực Tây Sơn đang bị giam chân ở Quy Nhơn khiến kinh đô Phú Xuân bỏ ngỏ, ông quyết định táo bạo: gác việc giải vây, đem quân vượt biển đánh thẳng ra Phú Xuân và chiếm được kinh đô giữa năm 1801.
  • Võ Tánh và Ngô Tùng Châu đã tuẫn tiết ra sao?Sau hơn một năm bị vây, lương cạn sạch, biết thành không thể giữ và viện binh không tới, Võ Tánh viết thư xin chủ tướng đối phương Trần Quang Diệu tha chết cho binh sĩ vô tội. Ngô Tùng Châu uống thuốc độc tuẫn tiết, còn Võ Tánh chất rơm củi, thuốc súng dưới lầu Bát Giác rồi tự thiêu — chọn cái chết để giữ khí tiết và cứu mạng quân sĩ.
  • Trần Quang Diệu đã đối xử thế nào sau khi hạ thành?Khi vào thành và thấy hai người trung nghĩa đã tự vẫn, Trần Quang Diệu rất cảm phục. Ông cho hậu táng Võ Tánh và Ngô Tùng Châu một cách trọng thể, đồng thời giữ đúng lời thỉnh cầu của Võ Tánh là không sát hại đám hàng binh trong thành — một cách hành xử khoan dung được hậu thế kính trọng.
  • Cuộc tử thủ của Võ Tánh có ý nghĩa gì với cục diện chiến tranh?Tuy thành cuối cùng vẫn mất, nhưng hơn một năm cố thủ đã giam chân hai danh tướng và đại quân tinh nhuệ nhất của Tây Sơn ở Quy Nhơn, mở đường cho Nguyễn Ánh đoạt kinh đô Phú Xuân. Đây là bước ngoặt đẩy Tây Sơn vào thế suy sụp, dẫn tới việc Nguyễn Ánh thống nhất đất nước và lập nhà Nguyễn năm 1802.

📝 Trắc nghiệm ôn tập

  1. Ai tử thủ thành Bình Định (Quy Nhơn)?Đáp án: Võ Tánh
  2. Hai danh tướng Tây Sơn chỉ huy vây thành?Đáp án: Trần Quang Diệu và Võ Văn Dũng
  3. Võ Tánh đã tuẫn tiết bằng cách nào?Đáp án: Tự thiêu trên lầu Bát Giác
  4. Nhờ thành cầm chân chủ lực Tây Sơn, Nguyễn Ánh đánh chiếm được nơi nào?Đáp án: Phú Xuân
  5. Võ Tánh được tôn vinh là một trong nhóm nào?Đáp án: Gia Định tam hùng